Hành Trình Ðức Tin

Chiếc Áo Từ Nhân
(Những Bài Suy Niệm và Cầu Nguyện Hằng Ngày
của Ðài Phát Thanh Chân Lý Á Châu
Radio Veritas Asia)
Prepared for Internet by Vietnamese Missionaries in Asia
- 09 -

Tác giả Tú Gàn có kể câu chuyện như sau:
Trong cuốn "Những hiểu biết về cuộc đời", tác giả Trịnh Hiểu San, một nhà tư tưởng hiện đại của Trung Quốc, có trích dẫn một câu chuyện trong sách Uất Ly Tử như sau:
Một hôm, khi thấy chú cọp xuất hiện, các chim chóc trong rừng đều kêu hét om sòm. Con cóc đang nằm trong hang thấy thế cũng rít lên. Thấy vậy, chú quạ liền hỏi các bầy chim:
- Con cọp đi dưới đất, các chú ở trên cao, nó làm gì được các chú mà các chú la ầm lên thế?
Một vài chú chim trả lời:
- Chúng tôi nghe nói khi loài cọp gầm rống lên thì bảo tố có thể kéo tới làm hư những cái tổ của chúng tôi nên chúng tôi phải la hét như thế để đuổi nó đi.
Chú quạ nói:
- Thôi cũng được đi.
Rồi chú quạ quay lại hỏi chú sóc:
- Chú ở trong hang, bão tố làm gì được chú mà chú phải la?
Chú sóc trả lời:
- Tôi biết gì đâu, tôi nghe bầy chim la thì tôi cũng la, chỉ có thế thôi.
* * *
Trong thời đại chúng ta hiện nay, có những phương tiện truyền thông đại chúng tối tân, nhanh nhẹn, lượng thông tin được truyền đi mỗi ngày thật khổng lồ. Vì thế, nếu không cẩn trọng, chúng ta sẽ dễ dàng trở thành những nạn nhân của thông tin, những lời bình luận, những quảng cáo phô trương khuếch đại, những định hướng xu thời dẫn tới tình trạng vong thân. Ai nói gì thì tôi tin nấy, ai bảo gì thì tôi cũng làm theo, cách suy nghĩ của tôi cũng là những khuôn đúc sẵn của những người khác. Như thế, chúng ta cũng rơi vào tình trạng chẳng khác nào như con sóc trong câu chuyện trên: "Tôi nghe bầy chim la thì tôi cũng la".
Ðiều tệ hại đáng chúng ta quan tâm là có những kẻ yếu khi nhận ra những thông tin không đúng sự thật họ cũng không dám nói ra và giả như họ có công bố thì tiếng nói của họ quá yếu ớt nên bị những thế lực khác đè bẹp, rồi có thể họ sẽ lãnh lấy những hậu quả tai hại của những kẻ bất đồng ý kiến, những bè phái độc tài cực đoan. Nếu tiến trình đó cứ tiếp diễn thì e rằng chẳng còn ai màng đến việc phân định thế nào là phải trái và thế thái nhân tình sẽ ra sao? Khi ấy, công lý còn được người ta quan tâm và bảo vệ hay không và thế giới sẽ đi về đâu?
Ðể đi đến cùng như vậy, để mỗi chúng ta cũng cần phải luôn nhìn lại mình, để biết nhận định những lẽ thật của cuộc sống mà người tín hữu kitô chúng ta đã có một kho tàng vững chắc là những giá trị chân thực và trường cửu của Tin Mừng, để chúng ta cứ nương theo đó mà phân định những sự vật và hiện tượng, những thực tại đang diễn ra trước mắt chúng ta. Hơn nữa, chúng ta cũng có một người dẫn đường khác luôn đồng hành với chúng ta và với toàn thể nhân loại là Mẹ Maria, Mẹ Chúa Giêsu. Có lẽ chúng ta cũng không quên những lời chỉ dẫn của Mẹ đã nói với ba em thiếu nhi là Lucia, Giaxinta và Phanxicô. Những lời ấy đã đưa thế giới tiến sang một bước ngoặt mới. Dù rằng có những lúc tưởng chừng những lời ấy không thể được công bố ra bởi sức ép tàn bạo của các thế lực bên ngoài. Nhưng đúng như lời Mẹ đã khẳng định, cuối cùng Mẹ đã thắng. Mẹ đã thắng cũng có nghĩa là chúng ta sẽ thắng nếu chúng ta thực hành những lời căn dặn của Mẹ. Ðiều đó không phải là dễ, bởi chúng ta biết rằng ba em bé đó cũng đã phải đau khổ nhiều và hy snh gian khổ, phải chấp nhận những tủi hổ và những hiểu lầm với lý do bằng mọi cách để cho những sứ điệp của Mẹ được công bố cho mọi người. Và có những lúc ba trẻ em đó đã lung lạc đức tin, nghi ngờ về sự hiện ra của Ðức Mẹ.
Và chúng ta cũng thế. Ðể cho sứ điệp của niềm tin và tình yêu của Thiên Chúa được công bố và triển nở, thì trên hành trình đức tin thế nào cũng có lúc chúng ta phải trải qua giai đoạn thử thách, thử thách có tác dụng thanh luyện đức tin của chúng ta mỗi ngày một tinh tuyền hơn và triển nở hơn. Chỉ trong thử thách và qua thử thách, chúng ta mới nhận ra đức tin của chúng ta có phải là sức sống, là nguồn sinh lực bắt nguồn từ Thiên Chúa, lan tỏa và điều khiển mọi thái độ, lời nói, cử chỉ, hành vi và củng cố các tương quan của chúng ta, hay chỉ là những lời tuyên bố trống rỗng, hời hợt, những tuyên xưng không có cơ sở, những lời nói bị điều khiển bởi một ai khác hay một thế lực bất chính nào đó.
Lạy Chúa,
Xin cho chúng con nhận ra hiện trạng thực của đời sống đức tin mình, để chúng con luôn biết so dây cuộc sống, nhờ đó những bài ca của cuộc đời chúng con được tấu lên mỗi ngày một tha thiết và du dương hơn theo cung bậc nghiêm trang của tình yêu, niềm tin, khởi đi từ chính Ngài là nguồn mạch của mọi sự.


Ủy ban Thánh nhạc: Hội thảo về “Hướng Dẫn Mục Vụ Thánh Nhạc”

WHĐ (18.04.2012) – Tiếp nối phần thứ nhất Hòa nhạc và giới thiệu sách ‘Tiếng Đàn Hòa Ca’” của Hội Thảo Thánh Nhạc Toàn Quốc Lần thứ 30 đã diễn ra tại Trung tâm Mục vụ Tổng giáo phận Tp.HCM (TTMV) vào tối hôm trước, sáng thứ Ba 17 tháng Tư 2012 Hội thảo tiếp tục phần thứ hai cũng tại TTMV dưới sự chủ tọa của Đức cha Vinh Sơn Nguyễn Văn Bản, Giám mục giáo phận Ban Mê Thuột - chủ tịch Ủy ban Thánh nhạc trực thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam (UBTN) và linh mục Rôcô Nguyễn Duy, Thư ký UBTN. Tham dự Hội thảo có gần 100 hội thảo viên gồm các linh mục trưởng ban thánh nhạc các giáo phận, các linh mục phụ trách thánh nhạc các Đại chủng viện, các Bề trên các cộng đoàn dòng tu và những người có liên hệ với Ủy ban Thánh nhạc.
Sau phần cầu nguyện khai mạc, ông Lê Đình Bảng phổ biến những thông tin về Thánh nhạc và Giáo Hội, và gợi ý về việc “có nên tổ chức những cuộc thi sáng tác Thánh nhạc mỗi năm không”.
Nội dung chính của Hội thảo lần này là góp ý cho Bản Hướng dẫn mục vụ Thánh nhạc (HDMVTN). Cha Thư ký UBTN đã cùng các hội thảo viên duyệt lại những đoạn cần quan tâm trong Bản HDMVTN; những đoạn này đã được sửa chữa, soạn lại theo các ý kiến đã đóng góp trước đó qua thư từ, email. Đức cha Vinh Sơn cũng lưu ý hai điểm: một, khi trưng dẫn Thánh Kinh, các nhóm cho biết ý kiến nên lựa chọn bản dịch nào; hai, các nhóm sẽ đề nghị chủ đề cho Hội thảo lần sau.

Sau đó các hội thảo viên chia thành ba nhóm thảo luận riêng.
Sau khi thảo luận, đại diện của ba nhóm đã trình bày những ý kiến đóng góp cho Bản HDMVTN, và gửi ý kiến viết tay cho Thư ký đoàn. Nhóm hai và nhóm ba đề nghị tiếp tục làm việc trên tài liệu HDMVTN trong Hội thảo lần sau.
Một số thắc mắc của hội thảo viên liên quan đến các vấn đề trật tự trong việc hát ở nhà thờ, bản dịch bản văn phụng tự và vấn đề chuẩn ấn (imprimatur) cũng được cha Kim Long và Đức cha chủ tịch giải đáp.
Cha Thư ký cám ơn mọi người đã đóng góp ý kiến và lưu ý đây là Bản hướng dẫn nên chỉ mang tính hướng dẫn, chỉ nêu ra những nguyên tắc chung chứ không đi vào chi tiết.
Về lĩnh vực sáng tác, cha chủ nhiệm Câu lạc bộ sáng tác cho biết đã nhận được 420 sáng tác mới cho các Bộ Lễ (3,4 bộ) và thánh ca, trong đó các bài dành cho thiếu nhi chiếm 20%. Bài hát viết theo chủ đề và sứ điệp của Phúc Âm mỗi Chúa nhật không nhiều.
Trước khi kết thúc, Đức cha Chủ tịch còn nhắn nhủ: nhạc sĩ sáng tác không nên tùy hứng hay dựa vào khám phá cá nhân mà nên giúp cộng đoàn cầu nguyện, các ca trưởng cũng cần chú ý đến cộng đoàn để giúp cộng đoàn tham dự phụng vụ tích cực hơn.
Cũng trong lần Hội thảo này, cha Phêrô Kim Long thôi giữ chức Phó Chủ tịch, vì đã được Đức giám mục giáo phận Mỹ Tho chấp thuận cho nghỉ hưu; ngài sẽ đảm nhận vai trò cố vấn chuyên môn cho UBTN. Thay mặt cho UBTN, Đức cha chủ tịch đã bày tỏ tâm tình tri ân cha Phêrô, người đã đóng góp rất nhiều công sức cho nền thánh nhạc Việt Nam, và tặng ngài một món quà ý nghĩa để tôn vinh những công lao của ngài.
Đáp lời Đức cha, cha Kim Long cho biết ngài chỉ xin thôi giữ chức vụ, còn thánh nhạc đã ăn vào xương thịt rồi nên không thôi được. Đã đến lúc cần phải bước qua một bên để cho giới trẻ nhận lấy trách nhiệm. Cha sẵn sàng đứng phía sau để yểm trợ. Cụ thể, cha đã lập di chúc trao lại Thư viện Thánh nhạc mà cha đã xây dựng và thâu thập cả đời cho UBTN, cùng với một ngân khoản để bảo trì Thư viện và dùng làm phần thưởng cho các cuộc thi của UBTN.
Hội thảo Thánh nhạc lần thứ 30 bế mạc trong tâm tình tạ ơn với bài hát“Hồng Ân Thiên Chúa” và Hội thảo Thánh nhạc lần thứ 31 được ấn định vào thứ Ba, 16 tháng Mười 2012.
Kết thúc Hội thảo, các hội thảo viên đã cùng dự buổi cơm trưa thân mật trước khi chia tay.

 
An Phong

Canada: Hai giám mục Anh giáo gia nhập Giáo Hội Công giáo

WHĐ (21.04.2012) / ZENIT – Tại Ottawa, Canada, vào ngày lễ kính lòng Chúa thương xót  -Chúa nhật 15 tháng Tư vừa qua-  hai giám mục Anh giáo, Peter Wilkinson và Carl Reid cùng với các thành viên trong cộng đoàn của hai vị đã được hiệp thông trọn vẹn với Giáo Hội Công Giáo.

400 năm Văn khố mật Vatican: 85 kilômét tài liệu

WHĐ (22.04.2012) / VIS Năm nay kỷ niệm bốn trăm năm Văn khố mật Vatican, nơi lưu trữ phân

Một bài học lịch sử về loan báo Tin Mừng


 


Ngày 21-04-2012, tại Trung tâm mục vụ Sài Gòn, Ủy ban Giáo lý Đức tin trực thuộc HĐGMVN tổ chức buổi hội thảo thần học về đề tài Giáo Hội tại Việt Nam: Nỗ lực loan báo Tin Mừng cách mới mẻ. Các thuyết trình viên trình bày đề tài từ góc độ thần học về Giáo Hội như là Dân Thiên Chúa, Thân Mình Chúa Kitô và Đền thờ Chúa Thánh Thần. Ngoài ra cũng không quên khía cạnh lịch sử, cho nên có bài thuyết trình về Những bài học lịch sử cho việc loan báo Tin Mừng và tái loan báo Tin Mừng. 

Tình Yêu Và Ân Sủng

Chiếc Áo Từ Nhân
(Những Bài Suy Niệm và Cầu Nguyện Hằng Ngày
của Ðài Phát Thanh Chân Lý Á Châu
Radio Veritas Asia)
Prepared for Internet by Vietnamese Missionaries in Asia

- 08 -


Trong bộ sách có tựa đề "Những tấm lòng cao cả" có thuật lại một câu chuyện của Haroll Frulsen như sau:
Khi nghe con gái út của tôi tên là Bernadette vừa tròn mười tuổi, tôi nhận thấy mình bắt đầu lo lắng về cháu. Bốn năm vừa qua thật là những năm tháng khó khăn cho gia đình tôi, bởi vì trong một thời gian ngắn cả hai ông bà lần lượt qua đời. Nhất là với Bernadette, nó rất thân với ông bà nên lúc nào cũng quấn quít và gắn bó với ông bà, và ông bà cũng rất mực yêu thương Bernadette. Hơn nữa, bản chất của Bernadette là rất nhạy cảm, nên khi ông bà qua đời, cháu đã rơi vào cơn khủng hoảng trầm trọng. Tính tình của nó mỗi ngày một trở nên trầm mặc hơn và khi lên mười thì cháu thực sự lâm vào trạng thái trầm cảm. Trong gần một năm trời, thỉnh thoảng cháu mới nhoẻn miệng cười, cháu thờ ơ, lặng lẽ với mọi sự, ánh mắt của cháu dường như thiếu sinh khí, ai nhìn vào cũng có cảm giác đó là một cặp mắt vô hồn. Tôi thực sự lo lắng và cũng chẳng biết phải làm gì trong khi trầm cảm của Bernadette mỗi ngày một tệ hại hơn.
Một hôm, tôi chợt nhớ đến thời thơ ấu của mình, khi đó ông bà, cha mẹ và những người thân thường biểu lộ tình thương bằng cách ôm hôn đám trẻ chúng tôi. Từ khi xa cha mẹ, mỗi khi gặp khúc mắc hay buồn chán, tôi tưởng như mình đang ngồi trong lòng của cha tôi hỏi ý kiến người và xin cho có lời khuyên. Và lúc này cũng vậy, tôi thầm hỏi người cha đã khuất bóng của tôi: "Cha ơi, con phải làm gì để giúp cho bé Bernadette của con được vui vẻ, hồn nhiên trở lại?" Và tôi đã tìm ra phương thuốc để chữa trị cho cháu. Tôi quyết định âu yếm và ôm cháu nhiều hơn. Bất cứ khi nào có thể làm được là tôi sẽ ôm lấy cháu trong lòng. Thời gian trôi qua, Bernadette dường như vui vẻ hơn, thoải mái hơn, những nụ cười thật tươi đã thường xuyên nở trên đôi môi ngày một tươi thắm của cháu. Sức sống cũng được tỏ lộ trong đôi mắt của cháu. Tính cách vui vẻ hồn nhiên cũng trở lại trong cháu, cháu trở nên thích vui chơi và tham gia vào những sinh hoạt năng động hơn. Nỗi u buồn cũng không còn thống trị bản tính năng động của cháu nữa và bất kỳ khi nào cháu cảm thấy bối rối, xuống tinh thần hoặc buồn nản là cháu lại đòi tôi ôm lấy cháu. Hoặc khi tôi không vui là cháu cũng lại ôm lấy tôi và thì thầm rằng: "Con yêu mẹ".
* * *
Ðọc qua câu chuyện trên tôi nhớ lại câu hát du dương tự thuở nào:
"Tình yêu có tự nơi nao,
Êm êm một khúc sông Cầu".
Vâng, tác giả của bài hát cũng tỏ vẻ lúng túng bởi cũng chẳng biết tình yêu có từ bao giờ. Phải chăng đó là lý do người ta nhắc đến tình yêu muôn thuở, bởi chẳng có ai biết tuổi thọ của tình yêu là bao nhiêu và cũng chẳng bao giờ tình yêu lại trở thành một thực tế xưa cũ, nhàm chán? Chính vì thế, những biểu hiện của tình yêu, những ngôn ngữ chất chứa lời yêu thương cũng mang tính cách trường cửu như tình yêu vậy. Một cái bắt tay, một nụ hôn, những vòng tay siết chặt yêu thương là những yếu tố dường như không thể vắng bóng khi đã chín muồi. Và những cử chỉ yêu thương thắm thiết đó cũng có giá trị củng cố và phát triển tình yêu.
Xét trên bình diện thiêng liêng cũng vậy, đời sống đức tin cũng cần phải có những giây phút gần gũi, thân thương, nhằm biểu lộ tình liên đới giữa những con người với nhau, và giữa con người là thụ tạo hữu hình với Thiên Chúa, Ðấng tạo dựng nên chúng ta và đã đặt chúng ta trong quĩ đạo của tình yêu. Tất cả những thực hành có tính giới hạn của con người sẽ trở thành những thực tại có giá trị vô song khi nó gắn chặt với cái hồn là Thiên Chúa, là tình yêu. Cách thực hành đạo với những nghi thức phụng vụ được cử hành với mục đích là để thờ phượng Thiên Chúa thực ra cũng là những cách thức để chúng ta diễn tả sự gắn bó của mình với Thiên Chúa, và cũng giúp chúng ta một lần nữa khẳng định sự gắn kết của chúng ta với Ngài. Tất cả những điều đó nhằm củng cố và gia tăng nội lực của mình, nội lực đó chính là tình thương và ân sủng của Thiên Chúa cho chúng ta.
Lạy Chúa,
Xin cho mỗi chúng con luôn ý thức về mỗi giá trị của những việc thực hành thông thường, nhằm diễn tả tình yêu của Chúa và con người để cuộc sống mỗi ngày một đầy ắp những biểu hiệu của niềm vui, tình yêu và hy vọng.


Chạy vì đạo: một phong trào mới tại Gx ĐMHCG

Trần Mạnh Trác & Phạm Thái Hùng4/21/2012
Pdf Email cho bạn bè In Ra Tăng Cỡ Chữ Giảm Cỡ Chữ Cỡ Chữ Ban Đầu

Người ta thường nói Học đạo, Theo đạo, Sống đạo. Những chữ thông dụng này nghe suôi tai dễ thương, nhưng cũng có một số nghe 'Nghịch Nhĩ' như Chống đạo, Lạc đạo và thậm chí... Bỏ đạo !!!

Tuy nhiên tôi chưa bao giờ nghe người ta nói "Chạy vì đạo" bao giờ.

Vậy mà ở Giáo Xứ ĐMHCG, Garland, Texas, người ta đang cổ động một phong trào 'Chạy vì đạo' đấy.

Cha Phó cuả giáo xứ đã phát động chương trình vào đầu muà Chay vừa rồi, để mọi người có dịp 'Hãm Mình ép Xác và làm việc Từ Thiện".

Điều kiện 'Chạy vì đạo' như sau: